Lúc mình tủi thân, mình đã nghĩ tới Kaneki. Và cảm thấy cái việc tủi thân của mình quá là ngu ngốc. So với những gì Kaneki chịu đựng, chỉ là cơn sốt thì có là gì, tại sao lại phải cảm thấy buồn phiền vì nó? Đợi khi nào mình gặp phải những chuyện nào có thể sánh ngang được với việc đó, thì hãy cảm thấy thương xót cho bản thân. 
Sốt thì sao chứ, cũng không chết được. (Đáng buồn là nó thực sự không chết được, hay ít ra là mình không chết được.) Cho nên chừng nào chết được thì hãy thương thân.  
Đúng! Không được phép thương hại bản thân khi mà còn chưa chết được. 

Lúc mình tủi thân, mình đã nghĩ tới Kaneki. Và cảm thấy cái việc tủi thân của mình quá là ngu ngốc. So với những gì Kaneki chịu đựng, chỉ là cơn sốt thì có là gì, tại sao lại phải cảm thấy buồn phiền vì nó? Đợi khi nào mình gặp phải những chuyện nào có thể sánh ngang được với việc đó, thì hãy cảm thấy thương xót cho bản thân. 

Sốt thì sao chứ, cũng không chết được. (Đáng buồn là nó thực sự không chết được, hay ít ra là mình không chết được.) Cho nên chừng nào chết được thì hãy thương thân.  

Đúng! Không được phép thương hại bản thân khi mà còn chưa chết được. 

Đang sốt. Cảm thấy người ra rời ra từng mảng và rụng lả tả như bức tường vôi đã qua năm qua tháng. Mọi thứ tôi cần bây giờ chỉ đơn giản là một căn phòng tối để có thể ngủ mà thôi. Chẳng cần giường chiếu chăn màn gì đâu, nghe xa xỉ quá, chỉ cần một khoảng không gian đủ để tôi nhét người vào và nằm ngủ thôi.
À, nhưng mà thế lại khó. Chẳng có chỗ nào để đi chứ đừng nói tới ngủ. Nhà có một chị bầu và mấy đứa bé tí xíu, về lỡ lây bệnh cho tụi nó thì khổ, lây bệnh cho chị bầu càng khổ. Trốn mấy người như trốn cảnh sát lúc giết người. 
Thực ra có một chỗ để tới, chỉ là có vẻ người ta cũng chẳng chào đón mình lắm. 
Vậy đó, câu chuyện chỉ là sốt cao, mệt mỏi, muốn nằm ngủ cũng không xong, và chuyện tối nay ngủ đâu cũng là cả một vấn đề. 
Ban nãy còn tủi thân. Haha, 20 tuổi rồi còn cảm thấy tủi thân vì cái lúc mình sốt cao, chỉ có thể tự đi mua thuốc, đến chỗ để ngủ cũng không có. Tủi thân cái gì chứ. 
Là tại mình. Lỗi tại mình không chịu chăm sóc bản thân cho tốt để bị ốm. 20 tuổi rồi còn để bị cúm. 
Vừa cảm thấy mình đáng thương vừa thấy đáng đời. 
Muốn ngủ quá. Ngủ phát chết luôn được càng hay. 
Chả muốn nghĩ cái gì hết. Cái gì cũng không nghĩ, cái gì cũng không nghe, cái gì cũng không nhìn, cái gì cũng không thấy. 

Đang sốt. Cảm thấy người ra rời ra từng mảng và rụng lả tả như bức tường vôi đã qua năm qua tháng. Mọi thứ tôi cần bây giờ chỉ đơn giản là một căn phòng tối để có thể ngủ mà thôi. Chẳng cần giường chiếu chăn màn gì đâu, nghe xa xỉ quá, chỉ cần một khoảng không gian đủ để tôi nhét người vào và nằm ngủ thôi.

À, nhưng mà thế lại khó. Chẳng có chỗ nào để đi chứ đừng nói tới ngủ. Nhà có một chị bầu và mấy đứa bé tí xíu, về lỡ lây bệnh cho tụi nó thì khổ, lây bệnh cho chị bầu càng khổ. Trốn mấy người như trốn cảnh sát lúc giết người. 

Thực ra có một chỗ để tới, chỉ là có vẻ người ta cũng chẳng chào đón mình lắm. 

Vậy đó, câu chuyện chỉ là sốt cao, mệt mỏi, muốn nằm ngủ cũng không xong, và chuyện tối nay ngủ đâu cũng là cả một vấn đề. 

Ban nãy còn tủi thân. Haha, 20 tuổi rồi còn cảm thấy tủi thân vì cái lúc mình sốt cao, chỉ có thể tự đi mua thuốc, đến chỗ để ngủ cũng không có. Tủi thân cái gì chứ. 

Là tại mình. Lỗi tại mình không chịu chăm sóc bản thân cho tốt để bị ốm. 20 tuổi rồi còn để bị cúm. 

Vừa cảm thấy mình đáng thương vừa thấy đáng đời. 

Muốn ngủ quá. Ngủ phát chết luôn được càng hay. 

Chả muốn nghĩ cái gì hết. Cái gì cũng không nghĩ, cái gì cũng không nghe, cái gì cũng không nhìn, cái gì cũng không thấy. 

Quan tâm một người thật khó. Muốn hỏi người ta ổn không, cần giúp đỡ không, tay luôn đưa ra đỡ người ta dậy, người ta lại gạt đi, tức giận vì bị coi như trẻ con. 

Thật sự rất mệt mỏi! 

Không hỏi đến là không quan tâm. Ân cần một chút thì lại nghĩ là mình coi thường, thương hại. 

Vậy, tớ phải làm sao?

Quan tâm một người thật khó. Muốn hỏi người ta ổn không, cần giúp đỡ không, tay luôn đưa ra đỡ người ta dậy, người ta lại gạt đi, tức giận vì bị coi như trẻ con.

Thật sự rất mệt mỏi!

Không hỏi đến là không quan tâm. Ân cần một chút thì lại nghĩ là mình coi thường, thương hại.

Vậy, tớ phải làm sao?

Reblog - Posted 18 hours ago

Congratulations to the Sherlock team! The show won 7 awards and is the biggest winner of the Emmys 2014!

(Source: bennycumbs)

Và con tim đã vui trở lại. 🌹

Và con tim đã vui trở lại. 🌹

Reblog - Posted 22 hours ago

(Source: kittiezandtittiez)

Reblog - Posted 1 day ago - via / Source with 1,385 notes
cauda-pavonis:

trapkitten:

woodelf68:

Black Floofball with eyes.

Soot sprite

always reblog this cat.

cauda-pavonis:

trapkitten:

woodelf68:

Black Floofball with eyes.

Soot sprite

always reblog this cat.

(Source: luhnay)

magpieandwhale:

maebugplayswithlions:

Me trying to listen to anyone speak about anything, ever

Possibly the most engrossing .gif ever.

me, in every lecture. Pretend like I’m listening hard.

magpieandwhale:

maebugplayswithlions:

Me trying to listen to anyone speak about anything, ever

Possibly the most engrossing .gif ever.

me, in every lecture. Pretend like I’m listening hard.

(Source: becausebirds)

Reblog - Posted 1 day ago - via / Source with 37,036 notes
Mỗi khi con người tức giận ai, họ lôi đủ những điều mà họ cho là xấu xa ở kẻ kia để thỏa mãn suy nghĩ mình là kẻ bị hại. Cũng như vây, khi bị đẩy vào một hoàn cảnh tồi tệ, họ lại tìm cách đổ lỗi cho thứ gì đó, miễn là chừa mình ra. 
Thực ra đó vốn là bản năng tự vệ của con người, sai cũng chẳng có gì sai. Nhưng nếu khi muốn chỉ trích ai đó, thì hãy nhớ xem giữa mình và người đó có bao giờ có những ký ức vui vẻ bên nhau không, cân đo đong đếm chán đi, rồi hãy chỉ trích. 
Để làm được chuyện đó rất khó, gần như không thể. Nhưng làm như thế này, lúc cáu giận, hãy chửi thầm kẻ kia trong đầu một trăm lần, liệt kê một trăm tính xấu, đi ra chỗ khác và kể lể với ai đó chịu lắng nghe về việc kẻ kia xấu xa thế nào. Sau khi đã bớt giận, hãy nghĩ về kí ức của nhau mà nói chuyện tiếp. 
Bố mẹ mình đã đối xử với nhau như vậy 22 năm, không cãi vã, đánh nhau, chửi bới. 

Mỗi khi con người tức giận ai, họ lôi đủ những điều mà họ cho là xấu xa ở kẻ kia để thỏa mãn suy nghĩ mình là kẻ bị hại. Cũng như vây, khi bị đẩy vào một hoàn cảnh tồi tệ, họ lại tìm cách đổ lỗi cho thứ gì đó, miễn là chừa mình ra. 

Thực ra đó vốn là bản năng tự vệ của con người, sai cũng chẳng có gì sai. Nhưng nếu khi muốn chỉ trích ai đó, thì hãy nhớ xem giữa mình và người đó có bao giờ có những ký ức vui vẻ bên nhau không, cân đo đong đếm chán đi, rồi hãy chỉ trích. 

Để làm được chuyện đó rất khó, gần như không thể. Nhưng làm như thế này, lúc cáu giận, hãy chửi thầm kẻ kia trong đầu một trăm lần, liệt kê một trăm tính xấu, đi ra chỗ khác và kể lể với ai đó chịu lắng nghe về việc kẻ kia xấu xa thế nào. Sau khi đã bớt giận, hãy nghĩ về kí ức của nhau mà nói chuyện tiếp. 

Bố mẹ mình đã đối xử với nhau như vậy 22 năm, không cãi vã, đánh nhau, chửi bới. 

Reblog - Posted 1 day ago
Reblog - Posted 1 day ago - via / Source with 1,567 notes

The countries of Europe (inspired by x)

(Source: alaskayoung)

Reblog - Posted 1 day ago - via / Source with 41,911 notes
  • naruto and sasuke: i hate you so much i hope you die but let me spend the entire series running after you
  • luffy and zoro: more loyal to each other than your dog is to you
  • nastu and gray: why are we friends again
  • killua and gon: don't fucking die or ill beat your ass
  • kuroko and kagami: partners for life bruh
  • gareki and nai: i don't like people but you're an exception
  • suzaku and lelouch: emotional roller coaster
  • ciel and sebastion: you're fucking annoying but i love you even though i won't admit it
  • haru and rin: ok im going to kick your ass if you don't swim with/for me
  • eren and armin: i love you so much please don't die
  • soul and black star: bro were awesome bro
  • yoshino and mahiro: everyone makes me angry except you
  • rin and yukio: were brothers that can't agree for shit
  • hinata and kageyama: i don't like you but i need you
  • nine and twelve: fucking boss ass terrorism partners
  • nezumi and shion: we're dating
  • yata and fushimi: wtf happened dude
Reblog - Posted 3 days ago - via / Source with 7,850 notes
Cái moẹ gì đây? =)))))))))))) hontoni???

Cái moẹ gì đây? =)))))))))))) hontoni???

Reblog - Posted 3 days ago - via / Source with 10 notes
tagged as → #code geass
tokyo-kaneki:

 

Chà, để mà nói ra thì ngại lắm vì bản thân con Rào cũng ngồi cafe hỏi pass wifi trước khi nhìn menu và vừa lướt pinterest vừa nói chuyện với bạn bè. Nhưng quả thật là nên như thế này mà, không wifi, nói chuyện đi và làm như hồi 1993 ấy. Thực ra 1993 lận thì con Rào còn chưa được hoài thai nên không rõ lắm, nhưng năm 2007 ấy, có cái điện thoại gập sony là vênh nhất làng rồi ấy, thì quả thật là đi cafe thú vị hơn một chút. Bởi nó đúng nghĩa của việc đi uống nước với bạn bè.

tokyo-kaneki:

 

Chà, để mà nói ra thì ngại lắm vì bản thân con Rào cũng ngồi cafe hỏi pass wifi trước khi nhìn menu và vừa lướt pinterest vừa nói chuyện với bạn bè. Nhưng quả thật là nên như thế này mà, không wifi, nói chuyện đi và làm như hồi 1993 ấy.

Thực ra 1993 lận thì con Rào còn chưa được hoài thai nên không rõ lắm, nhưng năm 2007 ấy, có cái điện thoại gập sony là vênh nhất làng rồi ấy, thì quả thật là đi cafe thú vị hơn một chút. Bởi nó đúng nghĩa của việc đi uống nước với bạn bè.

Reblog - Posted 3 days ago - via / Source with 1,054 notes
Must read!

Must read!

(Source: lostinthedreamersbook)

Reblog - Posted 3 days ago - via / Source with 274 notes